thethaovanhoa.vn

Lễ trao giải Cống hiến lần 20-2026: Sức sống đặc biệt của Cống hiến

Long Khang 14/04/2026 05:45 GMT+7

Có những giải thưởng sinh ra để vinh danh. Và có những giải thưởng, sau một hành trình đủ dài, bắt đầu trở thành ký ức vàng son.

Có những giải thưởng sinh ra để vinh danh. Và có những giải thưởng, sau một hành trình đủ dài, bắt đầu trở thành ký ức vàng son.

1. Giải thưởng Cống hiến của Báo Thể thao & Văn hóa (Thông tấn xã Việt Nam), khi chuẩn bị bước vào Lễ trao giải ngày mai (15/4), đang đứng ở một điểm như thế. Hai mươi năm, một con số không quá dài trong lịch sử, nhưng đủ để một ý tưởng định hình phong cách, đủ để những đêm trao giải không còn chỉ là sự kiện, mà trở thành một phần của đời sống văn hóa nước nhà.

Trong ký ức của nhiều người, giải thưởng Cống hiến bắt đầu từ âm nhạc. Những năm tháng mà mỗi mùa giải là một cuộc đối thoại sôi nổi giữa nghệ sĩ, giới chuyên môn và công chúng. Những cuộc tranh luận về album của năm, ca sĩ của năm, hay chương trình của năm không chỉ diễn ra trong hậu trường, mà lan ra cả không gian công cộng. Ở đó, "Cống hiến" không phải là một danh hiệu được mặc định, mà là kết quả của một quá trình thuyết phục, bằng lao động nghệ thuật, bằng dấu ấn cá nhân và bằng sức lan tỏa trong cộng đồng nhạc Việt.

Chính tinh thần ấy, khi được mang sang thể thao, đã tạo ra một sự tiếp nối tự nhiên. Sự ra đời của hạng mục Thể thao Cống hiến không phải là một bước rẽ, mà là một vòng mở rộng. Bởi nếu âm nhạc là hành trình của cảm xúc, thì thể thao là hành trình của giới hạn. Cả hai đều cần thời gian, cần sự bền bỉ, và cần một không gian đủ tin cậy để được ghi nhận.

Những mùa giải đầu tiên của Thể thao Cống hiến mang theo cảm giác thử nghiệm. Công chúng quen với việc tôn vinh nghệ sĩ, nhưng chưa quen nhìn VĐV dưới lăng kính "Cống hiến". Thể thao, vốn quen với những bảng thành tích và những con số, dường như đứng ở một hệ quy chiếu khác. Nhưng rồi, chính những câu chuyện thể thao đã lấp đầy khoảng cách đó.

Đó là những VĐV trở lại sau chấn thương, những đội tuyển vượt qua kỳ vọng, những cá nhân lặng lẽ tích lũy thành tích qua nhiều năm. Đó là những hành trình không thể gói gọn trong một tấm huy chương. Và khi những câu chuyện ấy được đặt vào không gian của Cống hiến, chúng bắt đầu có một đời sống khác, không chỉ là kết quả, mà là ký ức.

Năm nay, khi giải thưởng tròn 20 năm, không khí ấy dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngay từ khi cổng bình chọn mở ra trên hệ thống BVOTE, một nhịp điệu quen thuộc nhưng không hề cũ đã xuất hiện: sự hồi hộp. Những con số cập nhật liên tục, những vị trí thay đổi theo từng giờ, và những cuộc bứt phá bất ngờ ở thời điểm cuối đã biến quá trình bình chọn thành một câu chuyện riêng.

Có những giai đoạn mà khoảng cách giữa các đề cử gần như không đáng kể. Mỗi lượt bình chọn trở thành một lá phiếu mang tính quyết định. Công chúng không còn đứng ngoài, mà tham gia trực tiếp vào việc định hình kết quả. Những cuộc thảo luận diễn ra trên mạng xã hội, những lời kêu gọi bình chọn, những tranh luận về tiêu chí, tất cả tạo nên một bầu không khí "nóng" đúng nghĩa.

2. Trong căn phòng truyền thống của báo Thể thao & Văn hóa, nơi lưu giữ những trang báo vàng úa theo thời gian nhưng hơi thở thời đại vẫn vẹn nguyên trên từng con chữ, người ta thường nói về cái "chất" của một tờ báo không chỉ đưa tin, mà còn định hình giá trị. Có một dòng chảy âm thầm nhưng mãnh liệt đã chảy qua suốt hai thập kỷ, một dòng chảy mang tên Cống hiến.

Trước thềm Lễ trao giải Cống hiến lần 20-2026: Sức sống đặc biệt của Cống hiến - Ảnh 1.

Sự ra đời của hạng mục Thể thao Cống hiến góp phần hoàn thiện hệ sinh thái "Cống hiến" do báo Thể thao & Văn hóa khởi xướng, tổ chức. Ảnh: TTXVN

Hai mươi năm, đủ để một đứa trẻ chào đời rồi trưởng thành, đủ để những nghệ sĩ trẻ ngày nào giờ đã là những trụ cột, và cũng đủ để giải thưởng ấy, từ một ý tưởng nhỏ bé, trở thành một "hệ sinh thái" trọn vẹn, nơi âm nhạc và thể thao cùng nhau cất lên những khúc ca về sự cống hiến.

Sự bổ sung hài hòa giữa âm nhạc và thể thao đã làm nên sức sống đặc biệt của Giải Cống hiến sau 20 năm. Âm nhạc mang đến những giai điệu cảm xúc, thể thao mang đến những khoảnh khắc bùng nổ sức sống. Cả hai cùng góp phần xây dựng một nền văn hóa lành mạnh, nơi con người Việt Nam không chỉ biết thưởng thức mà còn biết cống hiến và vươn lên. Đó cũng là phong cách thông tin mà báo Thể thao & Văn hóa luôn theo đuổi: không chỉ đưa tin, mà còn lan tỏa giá trị cao đẹp, khơi dậy niềm tự hào dân tộc qua từng trang báo, từng sự kiện.

Từ mùa đầu tiên của hạng mục thể thao, giải nhanh chóng tìm được chỗ đứng riêng với bốn hạng mục rõ ràng: Gương mặt thể thao của năm, Chiến tích thể thao của năm, Gương mặt Trẻ thể thao của năm và Khát vọng Cống hiến. Không chỉ tôn vinh huy chương hay thành tích lấp lánh, giải thưởng còn dành chỗ cho những đóng góp thầm lặng trong xã hội hóa thể thao, khơi dậy niềm đam mê và truyền cảm hứng cho hàng triệu người dân yêu thể thao. Đó chính là cách mà những tờ báo thể thao kể câu chuyện: không chỉ là chiến thắng, mà còn là hành trình bền bỉ, là tinh thần "Khỏe vì nước" mà Bác Hồ đã kêu gọi từ năm 1946.

Nhìn lại chặng đường đã qua, những mùa giải trước vẫn để lại nhiều cảm xúc khó quên. Năm 2023, Nguyễn Thị Oanh, cô gái vàng điền kinh với hành trình kiên trì từ những đường chạy quê hương, trở thành Gương mặt thể thao của năm đầu tiên. Đó là lời tri ân dành cho một VĐV luôn cống hiến hết mình, dù chấn thương hay áp lực. Các mùa sau, những cái tên như đội tuyển bóng đá nữ với lần đầu dự World Cup, đội bóng chuyền nữ lọt Top 4 châu Á, Nguyễn Huy Hoàng với những chiến tích bơi lội… lần lượt được vinh danh. Mỗi tên tuổi ấy đều mang theo một câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng, về những buổi tập dưới nắng gió, về khát vọng chiến thắng không ngừng nghỉ. Những giá trị cống hiến bền bỉ ấy chính là sợi chỉ đỏ xuyên suốt hành trình 20 năm của Giải Cống hiến.

3. Trên hệ thống Bvote, hai cái tên dẫn đầu tạo nên cuộc đua gay cấn năm nay: xạ thủ Trịnh Thu Vinh ở hạng mục Gương mặt thể thao của năm với hơn 2.081 điểm, và tiền đạo Nguyễn Đình Bắc ở hạng mục Gương mặt Trẻ thể thao của năm với hơn 2.341 điểm. Những con số ấy không chỉ phản ánh thành tích mà còn cho thấy sức hút và sự ủng hộ từ người hâm mộ.

Trịnh Thu Vinh, cô gái sinh năm 2003, đã có mùa giải SEA Games 33 đáng nhớ với 4 huy chương vàng, trong đó lập 3 kỷ lục Đại hội ở các nội dung súng ngắn. Bản lĩnh vững vàng, phong độ ổn định của Thu Vinh không chỉ mang về vinh quang cho thể thao Việt Nam mà còn truyền cảm hứng cho nhiều bạn trẻ theo đuổi môn bắn súng, môn đòi hỏi sự tập trung và rèn luyện kiên trì từ thuở thiếu niên.

Nguyễn Đình Bắc, chàng trai sinh năm 2004, lại mang đến một câu chuyện khác: hành trình trưởng thành đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy khát vọng. Với HCV SEA Games 33, vô địch U23 Đông Nam Á, danh hiệu Quả bóng Bạc Việt Nam 2025, Đình Bắc được đề cử ở cả hai hạng mục tại giải Cống hiến. Đặc biệt, khoảnh khắc anh lập cú đúp sau đúng 500 ngày không ghi bàn tại V-League đã khiến người hâm mộ càng thêm xúc động. Sự kiên trì, tự tin và khả năng bùng nổ của chàng tiền đạo trẻ này khiến nhiều người tin rằng anh sẽ tiếp tục tỏa sáng trong tương lai.

Nhưng điều đáng chú ý không nằm ở sự cạnh tranh, mà ở cách cạnh tranh diễn ra. Không phải là sự đối đầu, mà là sự song hành của nhiều câu chuyện khác nhau. Một VĐV có thể dẫn đầu nhờ thành tích nổi bật, một người khác có thể bứt lên nhờ sức lan tỏa, và có những cái tên âm thầm nhưng vẫn giữ được vị trí nhờ sự ủng hộ bền bỉ của một cộng đồng riêng.

Chính trong không gian ấy, "Cống hiến" trở thành một khái niệm sống động. Nó không còn là một tiêu chí cố định, mà là một vùng giao thoa giữa cảm nhận của công chúng và đánh giá của chuyên môn. Quy chế 50-50 của giải thưởng, nơi lá phiếu của người hâm mộ và Hội đồng bầu chọn có giá trị ngang nhau, không chỉ là một công thức, mà là một lựa chọn mang tính triết lý. Vì có những câu chuyện được kể bằng những tấm huy chương. Có những câu chuyện được kể bằng sự trở lại sau thất bại. Và có những câu chuyện được kể bằng chính sự kiên trì, thứ giá trị không phải lúc nào cũng dễ nhìn thấy, nhưng luôn có sức nặng riêng. 

Trong dòng chảy dài 2 thập kỷ, điều làm nên sự khác biệt của Cống hiến không phải là việc tìm ra người chiến thắng, mà là cách nó giữ lại những câu chuyện. Khi một cái tên được xướng lên, đó không chỉ là khoảnh khắc của hiện tại, mà còn là sự tích lũy của quá khứ. Những mùa giải trước, những hành trình đã qua, tất cả cùng hội tụ trong một điểm.

Hai mươi năm là một hành trình đủ dài để nhận ra điều đó. Từ âm nhạc đến thể thao, từ sân khấu đến sân vận động, Cống hiến đã xây dựng cho mình một ngôn ngữ riêng, nơi giá trị không được đo bằng sự ồn ào, mà bằng độ sâu. Nơi mỗi danh hiệu không chỉ là một sự ghi nhận, mà là một lời kể. Và có lẽ, đó cũng chính là ý nghĩa của hai chữ "cống hiến". Không phải là một điểm kết thúc, mà là một dòng chảy. Không phải là một khoảnh khắc, mà là một hành trình…

Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN